chiều nay ngồi trên xe buýt lâng lâng tự nhiên trong đầu dập dìu hình ảnh lang thang đường phố Viêng Chăn, đoạn từ góc khuôn viên ngoài Pha Thạt Luổng, hôm đầu cầm bản đồ cứ theo phố Nongbone mà đi ra đến khu phía sau Chợ Sáng Tà Lạt Sao rồi phải vòng ra trước, từ đó qua Ho Phra Keo với Wat Sisaket chơi, chán lại cuốc bộ theo Rue Samsenthai đến mãi tận Tượng vua Phà Ngừm, vừa mệt trời vừa nhỏ mưa xập xìu mới đi Rue Setthathilat ngược trở lại, bắt tuk tuk về khách sạn. Khi phát hiện Ave Lang Xane to rộng đẹp hơn rất nhiều mà còn đi qua một cái Trung tâm thông tin du lịch với cả Khải Hoàn Môn Patuxai thì từ đó về mấy hôm sau cứ chỉ chực lối này mà đi, lối này còn ghé 23 Singha Road có tạt qua trụ sở đại sứ quán Việt Nam (một tòa nhà trơ trọi hồng tím toe toét cực kỳ choãi với những là đsq ấn độ , Nhật hay Malaysia nhỏ nhắn trong khuôn viên rợp bóng cây ngay đối diện bên kia đường - ai đã từng đến Hà Nội tưởng tượng các tòa đại sứ quán quanh khu hành chính Ba đình thế nào thì sứ quán ấn, Nhật với Mã từa tựa như thế).
Dân Lào cực kỳ hiền, cái sự hiền đó nó thể hiện cả ở chỗ đường phố Lào còn rất nhiều biển chỉ đường cũ thời Pháp thuộc, và thậm chí tên đường cũng giữ nguyên tên Pháp/ theo kiểu Pháp (vd : Ave Lang Xane, Rue Setthathilat, Rue Samsenthai, Rue De La Mission v.v...) (chứ không một mực kiên quyết bài trừ bóng dáng kẻ thù chế độ thực dân hủ lậu như anh Việt Nam nhà mình -.-). Nói về cái sự hiền này của người Lào thì lắm chuyện mà kể ra một bài dài có lẽ mới hết, mà thôi nên để một dịp khác.
Người ta hay đánh giá con người bằng thành tích, kết quả đạt được, âu cũng có đôi cái lẽ thường tình. Mình thì nghĩ một con người muốn đánh giá thì cái cần nhìn vào là nhân cách, và thái độ của họ là thứ phần nào thể hiện cái nhân cách ấy. Nói chơi chơi vậy thôi chứ mình cũng nghĩ mình chả có quyền mẽ gì đánh giá người khác, mà trong cuộc sống cũng chả có bố con thằng nào có quyền đánh giá mình. Chỉ chợt mấy hôm gần đây thấy là, ngày xưa mình tưởng mình cũng thuộc bè tốt tính lắm, nhưng hóa ra không phải, hoặc là bản chất mình nó thế mà giờ mình mới nhận ra, hoặc là cuộc đời nó chỉ cho mình thấy rằng, ngoài Mẹ ra, chỉ có mình thực sự là người quan tâm đến bản thân mình nhất. Thế nên là, mặc kệ thằng nào con nào nói gì đi, chính mình phải đặt bản thân mình lên trước nhất, bởi chúng nó cứ chê mình, chứ có sống giúp cho mình được đâu??!. còn các anh các chị cả đời chả bao giờ nói gì vì còn bận theo gió lướt mây, em vái các anh chị cả nón, chứ sống như các anh chị, em chịu thôi!.
tái bút : xin lỗi vì lâu lâu pốt cái ảnh mà đề tựa hơi bị nhiều, cơ mà cơ bản mình nghĩ, ai đọc được đến đây, cũng xứng đáng với lời xin lỗi này của mình. ô kê la. :D
No comments:
Post a Comment