Ngày thứ hai bắt đầu với việc chuẩn bị lên xe buýt đi Udon Thani. Sau khi thức dậy lúc 6h và nằm ườn ra tận hưởng cái bầu không khí yên tĩnh tinh khôi và hít thở cái mùi xứ lạ trong trẻo đến vô cùng, mình cũng trườn dậy vệ sinh cá nhân, ăn tạm miếng bánh mặn mà mẹ mua nhét vào ba lô trước lúc đi rồi ra khỏi phòng. Trước khi đi còn gặp cậu nhân viên hôm qua nằm ngủ quay quắt trên chiếc giường xếp ngoài phòng khách, thấy cảnh đó bất giác mình nghĩ đến công việc của bản thân, thức xuyên đêm không ngủ chứ không có được cái giường có chăn gối như cậu ta, nhưng có vẻ như cậu ta ngày nào cũng phải ở đây thì phải... Thấy mình cậu ta bật dậy chào và hỏi có phải check out hay không, mình cười và trả lời không. Thực ra hôm qua mình có ý thay đổi kế hoạch, định ở một đêm thôi rồi một là tìm khách sạn khác có người biết tiếng Anh, hai là có thể bắt xe đi Luông Phra Băng luôn vì chơi một ngày ở Viêng Chăn như thế cũng biết khá nhiều rồi, nhưng khi quay lại hỏi thì tiền đặt cọc không lấy lại được, nên mình thay đổi kế hoạch, trong đầu lúc này vẫn dự tính rằng đi Thái về trong hôm nay rồi mai sẽ đi Luông Phra Băng.
 |
| Các nhà sư đi khất thực buổi sáng sớm ở Viêng Chăn |
Ra khỏi khách sạn, mình lại rảo bước về phía bến xe trung tâm, lúc này đã quen sơ đường nên không bỡ ngỡ quá nữa, mình vừa đi vừa ngắm phố phường xung quanh. Đi ngang con đường thẳng phía sau lưng Thạt Luổng, mình thấy cảnh các nhà sư đi khất thực, cảm giác rất hay, mình cũng đã từng nghe nói rất nhiều về nét văn hóa độc đáo này của Lào, đặc biệt nó đã thành một điểm nhấn thu hút của Luông Phra Băng, cũng chính một phần vì thế mà mình mong muốn một lần được đến đó, thế nhưng hôm nay thì đã gặp ngay tại Viêng Chăn này rồi. Vì khá thú vị, nên mình đứng lại một hồi để quan sát, hai bên đường mỗi nhà có một vài người phụ nữ, em gái mang những chiếc bát, chậu để đồ cúng thí như hoa quả và có lẽ là gạo và cả thức ăn chay nữa, đặt trên những chiếc ghế con con trên mép lề. Họ quỳ sẵn sau đó chờ các nhà sư, chú tiểu từ chùa đi ra, các sư xếp hàng đi lần lượt từng nhà, đến mỗi nhà đều thi hành lễ rất kính cẩn, người dân quỳ lạy sụp, các nhà sư vái đáp lễ, rồi lần lượt từng sư đem những chiếc âu xách theo bên người đến nhận đồ cúng thí từ gia chủ. Cảnh tượng diễn ra trong bầu không khí trong lành của buổi sáng tinh mơ thật đẹp, yên bình, đậm màu sắc văn hóa đạo Phật. Lào là quốc gia theo Phật giáo Nam tông, gọi nôm na là Tiểu thừa, còn Phật giáo ở Việt Nam đa phần là Đại thừa, tức Bắc tông, chịu ảnh hưởng chủ yếu từ Trung Quốc, thì không thấy có việc các nhà sư đi khất thực đều đặn như là một nét phong tục thế này. Thẳng trên con phố còn có nhiều ngôi nhà khác, có nhà dân, có hàng quán đa phần xây theo phong cách kết hợp truyền thống và hiện đại, chủ yếu cũng buôn bán những mặt hàng và dịch vụ Tây, nhưng tất cả đều cao không quá 2 tầng lầu, kể cả các khu vực xung quanh tháp Thạt Luổng trong vòng bán kính khoảng 2km cũng vậy, đây có thể là quy hoạch có chủ đích của chính phủ Lào để nhằm đảm bảo cho khoảng không kiến trúc chung quanh ngọn tháp tâm linh không bị phá vỡ, một cách để bảo tồn không gian văn hóa và tín ngưỡng tinh thần của dân tộc Lào. Trong cái khung cảnh yên bình đó, ngọn tháp nổi lên giữa bầu trời mênh mông mang một thần thái uy nghi mạnh mẽ khó tả nhưng rất trầm tĩnh. Mình rất thích cách suy nghĩ này của người Lào, điều này làm mình nhớ đến Huế, Hội An, hay Hà Nội của Việt Nam, trong đó 2 nơi đầu thì làm khá tốt, còn nơi thứ 3 thì quá... í ẹ.
 |
| Hoa ngày rằm |
Cuối cùng thì bến xe cũng hiện ra trước mắt, mình lại hỏi chỗ quầy bán vé và được chỉ ra chỗ 2 dãy ghế chờ, vé xe viết 8h nhưng phải hơn 8h15 gần 8rưỡi xe mới đi. Trên xe khá đông người và mình nghĩ đa phần cũng là người Lào đi qua biên giới làm ăn. Ngồi cạnh mình là một cô cũng khá hiền lành thân thiện, lên xe được dăm phút cô bắt chuyện hỏi mình cái gì đó, mình hỏi lại bằng tiếng Anh cho có lệ rồi cười trừ khi nghe cô nói tiếp mấy câu nữa, ngồi một lúc mới nghe có tiếng người Việt nói chuyện, hóa ra trên xe còn có độ 4,5 bạn trẻ Việt Nam cũng đi từ Lào qua Thái như mình, không rõ là đi chơi hay đi học, vì lúc trên xe buýt sang đây mình nghe nói cũng nhiều người cho con đi sang Thái học theo đường này lắm.
 |
| Trên xe tuk tuk ở Thái Lan |
Đường ra cửa khẩu Lào-Thái cũng khá ngoằn ngoèo phết chứ không phải thẳng một mạch như nhìn trên google maps, ấn tượng đầu tiên là một đoạn men theo mé bờ sông Mê Kông, lúc ấy ghé nhìn ra thấy hùng vĩ mà không hiểu sao có cảm giác thân thương phết, nghĩ bụng có lẽ do nó cũng là một phần của đất nước mình. Lúc qua cửa khẩu, do không có thông tin chuẩn bị trước, mình mất một hồi loay hoay làm thủ tục, bên phía Lào thì khá nhẹ nhàng vì khác với Việt Nam, khách du lịch từ Lào xuất cảnh sang Thái không mất phí, chỉ có đánh vật với cái thẻ mà nhân viên hải quan Lào phát cho, do chả có ai hướng dẫn nên chẳng biết phải bỏ cái thẻ đó vào cái khe thẻ thì cái cửa nó mới tự mở ra, cơ bản là có đến 4 cổng, mà mỗi cổng lại dành cho mỗi loại thẻ khác nhau với các đối tượng khác nhau, có cổng thì người qua cầm hộ chiếu áp vào mặt có cái máy scan, có cổng thì là loại thẻ thường xuyên, cổng của mình là loại thẻ 1 lần +.+ . Sang đến cửa khẩu Thái Lan, có 2 cửa làm thủ tục bên ngoài, mình hăm hở vào xếp một hàng, chờ chán chê đến lượt thì ông cán bộ sau khi quét chán chê mới cầm cái hộ chiếu của mình chỉ sang hướng bên cạnh, lại cắp sổ qua xếp hàng bên này, đến lượt rồi lại thấy ông bên này nói nói chỉ trỏ gì đó sang phía bên cạnh nữa, mình đang ngơ ngác không hiểu tại sao thì gặp nhóm mấy bạn trẻ Việt lúc nãy cũng đang loay hoay, mình đánh tiếng hỏi thì một bạn mới giải thích rằng người Việt phải đi cửa làm thủ tục riêng (quái?), mà cái cửa đó phải mở vào ngách bên cạnh, vào trong một gian phòng tối tối mù mù (quái nữa). Ừ đã thế thì đi thôi chứ sao, mình cũng đâm vào,thấy một chị đang ngồi nhai kẹo cao su, cầm hộ chiếu mình đặt vào máy photo, xong đòi 20baht, mình đưa tiền kíp thì không chịu lấy, thế là lật đật chạy ra bên ngoài đổi tiền, 30,000kíp đổi được 100baht, thấy có ghi giá sẵn đó, thế là mình đổi luôn 100baht. Qua được chỗ photo, vào đến cửa đóng dấu chính thì gặp một chú cán bộ có vẻ cũng vui tính, chú ta biết nói tiếng Việt sơ sơ, hỏi mình đi làm gì, mình bảo đi chơi, chú ta hỏi lại ngạc nhiên “Đi chơi à?”, mình cười, rồi chú ta bảo đóng 100baht làm thủ tục, mình ngơ ngác, đang đứng nghĩ nghĩ xem có nên quay ra đổi tiền tiếp không vì đã mất một quãng thời gian kha khá rồi, chỉ sợ xe buýt nó đi mất thì bỏ của, thì có một chú người Việt đang đứng xếp hàng bên cạnh nói giúp cho với chú cán bộ là cho mình nộp 30,000kíp, vì mình không có tiền baht, xong xuôi rồi thì cũng có được con dấu, mình sướng rơn phóng ra bên ngoài, quên cả cảm ơn chú người Việt nọ luôn :v. Qua được cửa ải gian truân với bao nhiêu trải nghiệm phấn khích lần đầu tiên trong đời, xe đi qua một đoạn như xuyên một khu rừng nhỏ, rồi đến một cái cầu. Có mấy điều làm mình thích thú khi đi lên cái cầu này, thứ nhất, nó là cầu đường bộ chung với đường sắt, một kiểu thiết kế có độ an toàn giao thông không cao và hầu như không được sử dụng ở Việt Nam nữa; thứ hai, có vẻ như nó bắc qua sông Mê Kông, lúc đi qua sông cảm giác rất hoành tráng và đẹp; và thứ ba, đặc biệt nhất, khi đi trên cầu một lúc mình nhận ra mình đang được đi xe bên trái đường (!), một cảm giác rất đặc biệt chưa bao giờ được trải nghiệm khi ở Lào cũng như Việt Nam, thú thực lúc đó mình thấy rất phấn khích :D (giờ nghĩ lại vẫn vậy haha).
Udon Thani là một tỉnh lớn ở miền Bắc Thái Lan, nhưng nó không phải là tỉnh giáp trực tiếp Lào, mà trước đó xe còn phải đi qua Nong Khai. Đây là một tỉnh tương đối nghèo, nhìn nhà cửa cảnh vật không có gì mấy, chỉ khá hơn những thị trấn lớn của Việt Nam một tí. Có một điều là mình thấy đất đai ở vùng Bắc Thái Lan này cũng như Viêng Chăn đều rất màu mỡ, toàn đất đỏ một màu phù sa, hiển nhiên là con sông mẹ Mê Kông đóng vai trò quan trọng cho sự phát triển của cư dân trong vùng...
Sau mấy chục phút thì xe cũng đến bến xe, mặc dù đã dự tính trong đầu từ trước nhưng khi bước xuống xe, mình cũng phải định thần một lúc, nhìn nhìn ngắm ngắm, phần cũng vì ý thức tò mò quan sát. Sau một lát suy nghĩ thì mình quyết định đi vào quầy mua vé đi về lại Viêng Chăn trước. Nhờ có biển chỉ dẫn nên cũng không quá khó khăn để tìm được, gian phòng vé bến xe Udon Thani được tổ chức theo từng quầy ứng với các tuyến xe (chứ không phải từng hãng xe như bến xe Đà Nẵng), mình nghĩ như thế này hay hơn và tiện hơn cho những người đi mua vé. Tại quầy bán vé Viêng Chăn có một chú đứng tuổi ngồi phía trong, bên cạnh trước mặt đặt một biển ghi các giờ xuất phát, một ngày có khá nhiều chuyến và trễ nhất là 5.30pm, mình quyết định chọn đi chuyến lúc 3pm, nhưng khi hỏi mua vé thì chú đó bảo sau 2pm thì qua 12pm quay lại mua, đây là một điểm hay nữa so với bến xe Viêng Chăn (mua vé sớm mà lỡ có muốn đổi thì cũng không cho, vậy thì chẳng thà nói khách đến gần giờ đi hẵng mua! J). Vậy là mình quay ra, việc tiếp theo là đi tìm một cái bản đồ. Khi đi ra ngoài cửa bến xe thấy có một công ty du lịch mình vào hỏi, anh nhân viên ban đầu tuy có vẻ không rành tiếng Anh lắm, nhưng chỉ trỏ một hồi thì cũng hiểu mình cần cái gì, nhưng anh ta nói ở đây không có. Mình lại quay ngược vào bến xe, thấy một anh mặc đồng phục có vẻ là an ninh, mình đánh bạo hỏi một tiếng, không ngờ anh này nói tiếng Anh khá tốt và chỉ cho mình rằng ngay gần chỗ mình đứng có cái sạp của bến xe có để bản đồ miễn phí cho khách, mình cảm ơn và chạy đến ngay, may mắn là còn có đúng 1 cái. Vậy là an tâm không sợ không tìm được đường về nữa rồi :)) .
 |
| Trong công viên Nong Prajak |
Cầm bản đồ trong tay mình nghiên cứu xem có thể đi chơi chỗ nào. Nhìn quanh phố phường thấy thành phố này cũng rất khang trang và văn minh, xe cộ tuy đông nhưng đi lại khá quy củ, vỉa hè cũng mạng nhện với cột điện như ở Việt Nam vậy, được cái không thấy lô cốt như ở Sài Gòn =]] . Việc tiếp theo là mình cần chỗ có wifi và đồi một ít tiền. Có điều khó khăn là trên các bảng hiệu ở đây hầu như rất ít chữ theo ký tự latin, toàn chữ Thái, làm mình không biết hàng quán nào bán cái gì +_+ . Đi ra khỏi bến xe được một lúc mình đánh bạo ghé vào một hiệu khá lịch sự, trông như một cái văn phòng làm giấy tờ gì đó, mình hỏi đổi tiền thì họ bảo không có và chỉ đi đâu đó cách có lẽ cũng hơi xa, mình cười cảm ơn và đi ra. Nhìn trên bản đồ thấy gần chỗ mình đứng có một trung tâm thương mại, mình quyết định đi về hướng đó, lúc đến ngã 3 ngay trước trung tâm thương mại mình có bắt chuyện với một bạn gái trẻ nhìn cũng khá xinh xắn, bạn này nói tiếng Anh cũng tốt, bạn ấy im lặng nghĩ nghĩ một hồi và cũng có vẻ không có gợi ý nào hơn cho mình, nên mình cảm ơn và đi tiếp vào trung tâm.
Trước cửa trung tâm thương mại, tên là Udon Thani Central Plaza, người ta đang bày trí đón Giáng sinh, có một hình nộm chú chó Snoopy (của Nhật?) rất to, cạnh đó cây thông Nô-en với rất nhiều Snoopy nhỏ thành một khoảng sân. Một số bạn trẻ và mấy cặp cha mẹ đang bồng bế con nhỏ chụp hình rất vui. Bên trong khu thương mại cũng rất văn minh lịch sự, mình lượn qua mấy tầng xem xét ngắm nghía rồi tìm vào quầy của một ngân hàng để đổi tiền, trong đầu nghĩ là sẽ mua quà về cho nên đổi đến 50USD (mà về sau hóa ra là... phí phạm =.=). À cái chị đổi tiền thì cũng bình thường nhưng có một bạn gái đến đứng nói chuyện cùng thì cực dễ thương, mình phải kìm nén lắm mới không liếc nhìn trộm suốt :)), và cả 2 người đều nói tiếng Anh khá tốt, nhưng khi mình hỏi mình có thể dùng wifi ở đâu, và mớ xu lẻ nhỏ nhỏ tiền baht này mình có thể dùng để làm gì thì lại chẳng ai có thể trả lời thỏa đáng cho mình, có lẽ họ hiểu nhầm mình muốn dùng wifi chùa (trong khi ý mình là mình muốn tìm chỗ nào đó có thể dùng wifi!) , và mình chỉ muốn biết giá trị của những đồng baht lẻ to đến cỡ nào. =.=
 |
| Phút thư giãn ở Udon Thani Central Plaza. D'oro coffee is da best! |
Rời chỗ đổi tiền mình ra tìm một quầy cà phê trong siêu thị, nhỏ nhỏ nhưng nhìn cung cách làm việc khá là bài bản và chuyên nghiệp. Quầy có tên của thương hiệu D’oro, ngạc nhiên là cà phê khá ngon, bán hàng có 2 bạn nữ thì chỉ có 1 bạn hiền, thân thiện, nói được tiếng Anh và biết... cười, bạn còn lại lúc mình đang ngồi ra nói nói cái gì đó với mình mình chả hiểu, mà mặt mũi có vẻ xậm xịt lắm. Kệ, mình cứ tận hưởng cái giây phút thanh thản nhẹ nhàng đến tuyệt vời đó thôi, vừa nhâm nhi cốc cà phê ngon vừa vào wifi cập nhật tình hình lên facebook, cũng vừa nghĩ xem sẽ đi tham quan cái đất Udon này bằng cách gì.
 |
| Chú Nho, lái xe tuk tuk chở mình đi quanh Udon Thani :) |
Sau khi nghỉ ngơi đủ mệt và đã quyết định là sẽ tìm thuê một cái xe tuk tuk đi quanh thành phố thì mình tạm biệt D’oro coffee shop và Udon Thani Central Plaza. Đang đi dạo bước ngó nghiêng tìm tuk tuk thì chợt thấy một quán cơm bên đường, nhỏ và bình dân nhưng nhìn lại sạch sẽ và có thiện cảm. Mình vào tận nơi gặp một cô chủ quán đang soạn đĩa cơm cho khách khác, nhưng cô lại không nói được tiếng Anh, thế là cô gọi với vào trong, một chốc có một anh có vẻ như là đầu bếp ra, anh này tự nhận chỉ nói được “a little little English” nhưng mình thấy tiếng Anh lại khá tốt, mình không gặp khó khăn khi có được một đĩa cơm chiên hải sản khá ngon (có lẽ một phần do mấy ngày rồi mới được ăn cơm :v :v). Tiệm cơm này tuy nhỏ nhưng phục vụ cũng khá tốt, khi chưa có cơm họ đã đem ra một chai nước và một ly đá có cắm một cái ống hút, mình thích chi tiết này, chứng tỏ người Thái rất cẩn thận và lịch sự khi dùng bữa, không uống trực tiếp vào ly như người Việt :v .
 |
| Nghỉ trưa... |
Rời quán cơm, mình đi thêm một đoạn thì bắt được một ông chú chạy xe tuk tuk, thời tiết tuy đẹp nhưng trưa nắng, khá mệt nên mình cũng không trả giá gì nhiều, nhảy lên xe để ông chú này chở đi quanh thành phố. Mình chỉ trên bản đồ và hỏi nhưng có vẻ chú ta không hiểu rõ ý mình lắm, thế là mình vòng đại vào một vài ngôi chùa, bảo tàng và chợ trên bản đồ. Điểm đầu tiên là ngôi chùa gì đó có vẻ khá lớn, tên dài quá nên chẳng nhớ nổi nữa. Nhưng ấn tượng về ngôi chùa này là không đẹp bằng chùa ở Lào, nó khá mới nên không có nét cổ kính mê hoặc. Có điều đáng chú ý là trong chùa có trưng bày những bức tượng có lẽ là của các vị sư có công đức, được làm bởi phương pháp nào đó mà thần thái giống y như thật, đến mức có lúc khi đi ngang qua một gian phòng, mình giật mình vì tưởng người thật đang ngồi trên bàn kia nhìn mình. Trong chùa cũng có một gian trưng bày những hình ảnh của hoàng gia, đặc biệt là vợ chồng thái tử Vajiraklongporn và con, hình ảnh của Vương phi Srirasmi – người đang phải hứng chịu những đánh giá không tốt trong nước vì họ hàng nhà bà mắc tội tham nhũng và phản quốc – cũng rất nhiều, hình như đây là ngôi chùa được xây nhờ bà. Đến thời điểm mình viết bài này thì bà đã bị Thái tử ly dị, đánh dấu những bất ổn mới cho nền chính trị vốn đã không có được sự yên ổn của Thái Lan trong những năm gần đây. Nhắc đến đây lại nhớ lúc học môn Kinh tế vi mô, thầy Uyên có nói rằng thể chế chính trị tốt nhất là phải như ở Mỹ, lúc nào cũng có 2 đảng đối lập quan sát, kiểm soát lẫn nhau để làm cho đất nước tốt lên, sau đó mình nghĩ nghĩ và liên tưởng đến Thái Lan, vậy tại sao quốc gia này, cũng chủ yếu là 2 đảng, lại bất ổn đến vậy? Chính trị vẫn luôn rắc rối như thế cho nên trước giờ mình mới vốn không muốn để tâm.
 |
| Tượng một nhà sư trong chùa Phothisomphon :-s |
Sau khi “được” đưa đến một nơi gọi là “viện bảo tàng”, với những gạch đá ngổn ngang, cửa đóng then cài không tiếp khách, mình bảo ông chú cho xe tới công viên của thành phố, tên là Nong Prajak, khá rộng và đông người. Đến đây thì mình thấy được phần nào cuộc sống của người dân thành phố này, cũng khá thong dong, hôm đó là chiều thứ 6 mà tầm 2h đã có rất nhiều người dân ra công viên chơi, từ các gia đình anh chị em, cho đến các bạn trẻ và cả các em học sinh. Khi xe đưa mình đi men theo con đường bao quanh công viên để đến cổng vào thì mình tia thấy một chú vịt vàng giống hệt chú vịt nổi đình nổi đám ở Hồng Kông mà được đưa đi khắp thế giới và tạo nên cơn sốt, nên khi xe dừng trong bãi, trong đầu mình nghĩ nhất định phải đi kiếm cho được chỗ chú vịt đó neo và chụp với nó một tấm ảnh. Để tìm được vậy mà cũng khá là gian nan, mình cũng cố gắng bắt chuyện với một số người, có một ông già bán quầy nước giải khát trông khá là hiền, và một vài bạn học sinh có vẻ như là cấp 2, nhưng tất cả đều không nói được giỏi tiếng Anh, khi mình làm động tác mô tả mỏ con vịt và kêu cạp cạp thì 2 bé học sinh đó mới cười à lên và chỉ ra hướng phía trước cho mình. Sau một hồi cuốc bộ thì mình cũng tìm thấy con vịt, và cũng đã đi hết đúng một vòng công viên. Lúc dạo bộ mình cứ nhìn ngắm và nghĩ tới những ngày ở Hà Nội, đi dạo quanh công viên Thống Nhất, những ngày tập chạy bộ 1,2, có khi là 3 vòng quanh cái hồ Bảy Mẫu đó, nhớ thế. Nhưng công viên Thống Nhất so với công viên này thì đẹp hơn nhiều, toàn cây cổ thụ, cao và tán xum xuê, ấn tượng sâu đậm những ngày đông lạnh trời xám xịt, cảm giác hít thở cái bầu không khí tê người rất đã. Còn Nong Prajak giống như một chỗ tụ tập sinh hoạt văn hóa mới được xây dựng cho cư dân thành phố Udon Thani vậy, sáng sủa, mới mẻ, cây cối không nhiều và thấp tán, thêm những trò giải trí và những điểm nhấn xây dựng cóp nhặt nông nhạt sao đó...
 |
| Chú vịt vàng nổi tiếng (thực ra là phiên bản nhái :-j :))) |
Ra khỏi công viên, mình nhờ chú Nho chở đi đến khu chợ để thực hiện ý định mua quà. Sau một hồi vất vả giải thích và bị đưa đến một khu chợ mà người ta đã đóng cửa sớm từ lúc 2h chiều, thì mình cũng đến được một khu khác có vẻ đông đúc và nhiều hàng hơn. Có điều mình đã cố gắng lội quanh mà vẫn không tìm thấy những quầy bán đồ lưu niệm hoặc thứ gì đó khả dĩ có thể mua nhiều để đưa về làm quà. Mình bắt đầu nhận thấy thành phố này có vẻ như không phải vốn là một nơi phát triển về du lịch cho lắm (?). Nếu không thì tại sao các hoạt động mang tính địa phương, kể cả về giải trí hay văn hóa, đều ít thấy như vậy? Kể cả một người ở xa đến muốn tìm mua thứ gì đó đặc sắc để mang về cũng rất khó. Điều này quả là rất lạ, vì vốn một thành phố ở gần biên giới, và nhất là lại gần thủ đô một nước khác như thế này, mà lại không được đầu tư phát triển về du lịch thì quá phí. Điểm nhấn thú vị duy nhất lúc mình đi lội chợ là lúc mình đi ngang qua một gian nhà khá lạ so với các ngôi nhà còn lại. Cảm giác khi đó rất thú vị, giữa những gian nhà bình thường, bày bán la liệt, thắp đèn hoặc có ánh sáng chiếu rõ thì bỗng nhiên mình đi qua một quầy hàng... tối thui, đầu tiên mình chú ý là bởi thấy quầy này bán những thứ kiểu cắt móng tay, bật lửa trông như được làm thủ công rất chi tiết và độc, vật liệu cũng là bạc, vàng và có vẻ như không phải loạt đồ công nghiệp rẻ tiền được bán hàng loạt ở những quầy hàng lưu niệm thông thường. Nhưng gian nhà không được thắp đèn mà chỉ có một ông cụ nửa nằm nửa ngồi trên một chiếc ghế dựa giữa nhà, hai chân gác thẳng đuột lên cái bàn của quầy hàng trước mặt, thứ duy nhất sáng rõ trong căn phòng là chiếc ti vi đang mở phía đối diện ông cụ, đằng sau quầy. Mình ngắm nghía một lúc, để ý thấy phía trên đầu đối diện từ ngoài nhìn vào có treo một chiếc biển đề tên hiệu bằng tiếng Hoa, mình quyết định vào hỏi chuyện ông cụ. Sau một hồi hỏi chuyện thì mặc dù ông cụ chỉ nói tiếng ... Thái, mình hỏi bằng tiếng Anh và tiếng Trung, mình cũng biết được rằng ông cụ là người gốc Hoa, nhưng có lẽ gia đình đã ở đây nhiều đời, nên ông cụ không còn nói được tiếng Hoa nữa. Khi mình hỏi bằng tiếng Trung, ông cụ ra hiệu bảo không biết nói, nhưng cầm mấy cái đĩa CD của Đặng Lệ Quân đưa ra chỉ chỉ, ý bảo rằng tuy không nói được nhưng ngày nào cụ cũng nghe nhạc Hoa. Không biết có phải ông cụ tưởng mình là người Hoa hay không, nhưng thái độ ông cụ rất niềm nở, thân thiện, cười rất vui vẻ và nhiệt tình cho mình xem hàng, khi mình hỏi ý muốn mua thì ông cụ ra hiệu sao đó mà mình hiểu rằng đồ này không phải để bán, hoặc là đồ này rất đắt... sao đó. Nói chung ấn tượng về ông cụ là rất hay, cụ ở Thái lâu rồi nên có lẽ cũng phần nào ảnh hưởng cách sống chân thành ở dân vùng này của Thái. J
 |
| Ông cụ người gốc Hoa không nói được tiếng Hoa trong chợ Udon Thani =.=. Cờ thực là quên mất tên ông cụ rồi. :( |
Hành trình ngày thứ hai kết thúc với một buổi tối cố gắng đi tìm quán bán đồ ăn Lào để thưởng thức, nhưng đi vòng vào đại một chỗ thì lại bán đồ... Tây =)) (spaghetti, pizza các kiểu). Vì là mệt rồi không muốn cuốc bộ thêm nữa nên mình chấp nhận ăn và để kế hoạch thử đồ Lào cho ngày hôm sau. Trước khi về khách sạn lên giường đi ngủ thì mình còn đi tìm chỗ massage, định vào tiệm massage dược liệu truyền thống của Lào nhưng đã 9pm, cô chủ ra hiệu bảo không làm nữa, nên mình phải đi vào một quán khác, ấn tượng là không có gì quá xuất sắc, nhưng với cái giá theo mình là khá rẻ (30,000LAK), thì cũng không nên mong đợi gì hơn. Thế là xong một ngày nữa lang thang với chuyến đi không định trước và những ấn tượng ban đầu khá tốt đẹp về một nơi mà trước đó mình không có ý định sẽ ghé đến.
J